Anh ấy mắng: “Em gái anh là người như vậy sao? Mà giả dụ đứa bé đó đúng là con của con bé và Chương Bách Ngôn, cho dù nhà họ Lục chúng ta không nuôi nổi đứa bé cũng có bắt anh ta nuôi đâu? Đúng là khốn nạn!”
Anh ấy tắt máy, rảo mắt khắp nơi tìm Lục u.
Cuối cùng, anh ấy tìm thấy Lục U ở bờ biển…
Gió biền rất lớn.
Lục u ngồi trên bờ cát, lặng lẽ nhìn mặt biến tĩnh lặng ngoài xa.
Không biết đang suy nghĩ điều gì.
Một người có ý chí sắt đá như Lục Thước chợt thấy cay mũi. Anh ấy đi đến ngồi xuống cạnh em gái, nhẹ nhàng ôm vai cô, để cô tựa vào vai mình: “Em nghĩ gì mà không về nhà vậy, chị dâu lo cho em lắm đấy.”