Diệp Bạch dừng lại, xoay người: “Gina tự sát! Anh phải đến chỗ cô ấy.”
Tự sát?
Sao lại có sự trùng hợp như vậy…
Lục u nhịn không được nói: “Diệp Bạch, anh có nghĩ cô ta giả vờ không?”
Trong nháy mắt, sắc mặt Diệp Bạch trở nên cực kỳ khó coi.
Anh nhìn chằm chằm cô bằng ánh mắt Lục u chưa bao giờ thấy, cứ như đang nhìn một người xa lạ.
Diệp Bạch chậm chạp lên tiếng: “Gina rất ngây thơ, cô ấy không từng trải nhiều như em, cô ấy không biết lừa gạt ai cả… Còn đứa bé, anh nghĩ thế này Lục u, em nên suy nghĩ cấn thận xem có quên chuyện gì không, chẳng hạn như có hỏm nào đó uống rượu hơi nhiều, tâm trạng hào hứng, nên gặp lại tình cũ không kiềm chế được đã xảy ra một số chuyện…”