Anh áp sát Lục u, dường như giây tiếp theo sẽ kết hợp với cô.
Cô giật thót.
Cô sợ làm tổn thương đứa bé, vội vàng lấy tay đấy vai anh, giải thích: “Anh ta thật sự chỉ đến đây đưa đồ. Đây cũng là lần cuối cùng em gặp anh ta. Diệp Bạch, em không thích anh ta, nếu em thích anh ta, hiện tại em và anh ta…”
“Hiện tại em và anh ta đã ở bên nhau rồi, có đúng không?”
Giọng Diệp Bạch trầm một cách khác thường.
Anh cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô, như thế muốn nhìn rõ hết tim gan của cô vậy.
Lục u khẽ run.
Cô lúng túng từ từ khép lại vạt áo tắm, suy nghĩ nên nói chuyện mang thai cho Diệp Bạch như thế nào.