Anh đang ôm Đa Đa trên tay, có lẽ là đang dắt chó xuống lầu…Ánh mắt anh lúc này u tối không chút ánh sáng, cũng không thế thấy rõ cảm xúc trong mắt anh, nhưng Lục u có thể đoán được lúc đi ra anh nhìn thấy Chương Bách Ngôn, cũng không biết đã thấy trong bao lâu.
Lòng cô không một gợn sóng, đi qua chỗ anh, cầm lấy dây xích chó trong tay anh rồi lại cúi đầu vuốt ve đầu chó.
Đa Đa vẫy đuôi với cô.
Lục u ngẩng đầu, nói: “Buổi chiều xe của tài xế bị hỏng, vừa hay gặp được Chương Bách Ngôn và Tần Dụ, bọn họ cho em đi nhờ một đoạn, đồ này bỏ quên trên xe anh ta nên anh ta đem trả lại cho em.”
Diệp Bạch chăm chú nhìn cô, không nói gì.
Lục u cũng không biết anh tin hay không, cô đang định giải thích thì vú em cùng Tiểu Lục Hồi đi ra, Tiếu Lục Hồi thấy Diệp Bạch thì chạy đến, đòi anh ôm.