Bạch sẽ không nghe.
Lục u nghĩ, có lẽ Anh cũng khó xử.
Một đêm trước khi kì nghỉ kết thúc, Lục u thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đưa Tiểu Lục Hồi trở về trong ngày hôm sau.
Cô bé chơi trong phòng khách.
Trong phòng ngủ, Lục u sửa soạn một rương hành lý lớn, hầu như đều là đồ của Tiểu Lục Hồi.
Mới chuẩn bị xong, cả người đã bị người ta ôm lấy từ phía sau.
Diệp Bạch nhẹ nhàng ôm lấy cô, cằm gác trên đầu vai cô, lẩm bấm: “Đừng đi! ở lại được không? Lục u, anh thích được ở cùng một chỗ với mẹ con em.”
Cổ họng Lục u căng chặt.
Cô cũng muốn, cô cũng cảm thấy rất vui nhưng thế giới của ba người quá nhỏ.
Cô cũng không thể nói câu chờ đến khi Gina chết bệnh được.
Cô nghĩ ngợi, xoay người nhìn anh, nghiêm túc hỏi Anh: “Diệp Bạch, anh có thế bảo đảm tương lai của chúng ta không? Anh có thể bảo đảm sẽ cho Lục Hồi hạnh phúc không?”