Ánh mắt của Diệp Bạch trở nên thâm sâu.
Câu nói của anh chứa đầy ấn ý: “Cũng tạm là được rồi!”
Đang nói chuyện, di động đặt lên bàn vang lên, anh nhìn thoáng qua rồi nhẹ nhàng tắt máy.
Lục u đoán được là ai gọi tới.
Cô nhấp miệng uống rượu vang đỏ, không lên tiếng… Diệp Bạch sợ cô không vui, nhẹ giọng nói: “Là một khách hàng không quan trọng.”
Cô biết anh sợ cô mất hứng, nói dổi.
Lục u cũng không vạch trần, tình cảm của người trưởng thành có đôi khi vần nên hồ đ’ô một chút mới tốt. Nếu thật sự so đo, cô và Diệp Bạch thật sự không thể cùng nhau nối một ngày.