Diệp Bạch bế Tiểu Lục Hồi lên, một tay cởi áo khoác thay bé con, anh chăm sóc cho con thuận buồm xuôi gió, căn bản không giống như lần đầu tiên.
Tiểu Lục Hồi cũng thích anh.
Cởi áo khoác ra, bé con người nhỏ đầu to, dề thương ghé vào trong lòng ngực Diệp Bạch, đôi tay ngắn còn ôm chặt lấy anh… Diệp Bạch cúi đầu thơm cô bé, giương mắt nói ới Lục U: “Con bé rất đáng yêu.”
Lục u ngồi dậy, cũng duỗi tay ra vuốt ve cái mông nhỏ của Tiếu Lục Hồi.