Sau đó cả hai người đều không nói gì, Chương Bách Ngôn lưu loát ôm cô xuống lầu… Người giúp việc trong nhà nhìn thấy, bọn họ đều nhấp miệng cười thầm: “Cậu chủ khỏe ghê nhỉ!”
Chương Bách Ngôn phát bao lì xì cho mọi người.
Tân Dụ có hơi ngượng ngùng, cô nhẹ giọng bảo anh thả mình xuống, Chương Bách Ngôn lại nhẹ nhàng vuốt ve cẳng chân tinh tế bóng loáng của cô… Vóc người Tân Dụ rất cao, cẳng chân vô cùng xinh đẹp.
Anh vừa sờ, cả người cô lập tức run rẩy.
Ánh mắt của Chương Bách Ngôn trở nên đen tối.
Anh lái xe đưa cô về biệt thự của mình, thật ra cũng không nghĩtới việc sẽ làm chuyện đó, dù sao đây cũng là lần đầu tiên của cô, lại còn khóc,
thế nhưng chắc là vì nghỉ tết quá nhàm chán, trai đơn gái chiếc ở chung một chỗ lại dễ lau súng cướp cò.