Vàng của anh đã mất đi sức sống.
Bọn họ không cần phải tránh thai.
Nghĩ đến đây, không có người đàn ông nào không thể đế ý, Diệp Bạch xoay người lại đè cô dưới thân… Mạnh mẽ đến mức khiến Lục u không kiềm chế được, vừa khóc vừa kêu.
Sau mấy hiệp, cả người thấm đầm mồ hôi.
Còn có hơi đau…
Xong việc, người đàn ông thoải mái tỏ vẻ rất xin lỗi, anh hôn lên giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, hạ giọng xin lỗi.
Lục u không nói gì.
Cô chỉ ôm anh, ôm chặt lấy anh.
Lúc tắm rửa, chỉ có một mình cô.
Dòng nước mang theo hơi nóng không ngừng chảy xuống, từ từ lướt qua bên gáy, dừng ở bụng nhỏ bằng phẳng, trắng nõn… Lục u nhẹ nhàng vuốt ve nơi đó.
Bổng nhiên cô nhớ tới điều mới vừa rồi trong tình thế cấp bách cò đã nói ra.
Diệp Bạch nói anh bị vô sinh.
Tuy rằng con cái không phải là tất cả nhưng cũng không thể chỉ dựa vào một tờ kết luận rồi cảm thấy thật sự không thế có nữa, có khi kết quả khám sai thì sao, có khi cơ thể anh đã khôi phục rồi thì sao?