Lục u cười: “Vậy cũng được! Lúc anh ấy đính hôn, tôi không thế tham gia, hôm nay vừa lúc được gặp vợ chưa cưới của anh ấy một lần.”
Cò nhẹ nhàng thoải mái.
Từ Chiêm Nhu hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà cô ta
vẫn còn đế ý nhưng Lục u lại có dáng vẻ nhẹ nhàng thoải mái như thế, cô ta không tin Lục u có thế bình tĩnh, cô ta cảm thấy Lục u nhất định đang giả vờ.
Vừa nói chuyện vừa quay trở lại phòng khách sạn.
Mấy chiếc bàn lớn đủ cho hai mươi tư người ngồi được bày sẵn, tính sơ cũng phải tới cả trăm người.
Bàn chủ tiệc là bàn náo nhiệt nhất, Chương Bách Ngôn và vợ chưa cưới của anh ngồi ở đó… Bên cạnh anh có một vị trí trống, rõ ràng là để lại cho cô chủ nhà họ Lục, Lục u.
Đương nhiên, cũng mang theo ý muốn xem kịch hay
Nếu nói khi gặp lại Chương Bách Ngôn, Lục u không dám bảo đảm bản thân có thể tâm lặng như nước.