Không còn ai quấy rầy, người đàn ông mới có hứng thú, ỏm lấy vòng eo nhỏ của cô ấy, hôn lên đôi môi của cô ấy… Vừa hôn vừa vuốt ve, có cảm giác như anh muốn làm một lần trước rồi tính.
Lục Huân sợ anh ấy làm thật, vội vàng ôm sát cổ anh ấy, nhỏ giọng nói: “Chờ anh hết bận, qua Tết rồi nói.”
Lục Thước chống lên trán của cô ấy, đôi mắt sáng quắc, hơi thở nam tính phà lên gương mặt nhỏ của cô ấy.
Giọng nói của anh ấy trở nên nghẹn ngào: “Chỉ muốn lúc này thôi.”
Lục Huân nhỏ giọng an ủi anh ây, lại hứa hẹn đủ loại, lúc này Lục Thước mới buông tha cho cô ấy.