Lục Thước đứng trước cửa, trong lúc vô tình lại nghe thấy.
Anh ấy đóng cửa lại.
Ánh đèn bên ngoài hành lang u ám, anh ấy vừa đi vừa cởi nút áo khoác ra.
Anh quay trở lại phòng ngủ của mình, Lục Huân vẫn chưa ngủ, trong phòng vô cùng ấm áp, cô ấy vừa tắm xong, mặc một bộ áo ngủ màu xanh lơ, ngồi ở trên sô pha đọc sách.
Chuyện học tập của hai đứa con trai trong nhà hầu như đều do cô ấy quản lý.
Lục Huân gần như đã từ bỏ cả sự nghiệp, dốc lòng làm bà Lục, người ngoài cảm thấy rất đáng tiếc bởi vì cô ấy đã từng là một nhà thiết kế váy cưới vô cùng nổi tiếng, được nhiều nhân vật nối tiếng theo đuổi.
Nhưng Lục Huân cũng không cảm thấy tiếc gì-