Bầu không khí rất vi diệu.
Lục Khiêm hỏi Hoắc Minh châu:” Bao giờ em mới lén chiên hai quả trứng rồi đưa cho anh ăn vậy?”
Minh Châu bưng nước trà lấp kín miệng ông.
Lúc này, bà phát hiện chiếc nhẫn kim cương trên tay Lục U, nhẫn kim cương xanh vô cùng xinh đẹp.
Minh Châu nâng tay cô lên, nhìn thật lâu sau… Bà im lặng mà nghĩ Lục u đã ba mươi ba tuổi, quả thật giống như lời Lục Thước nói, không còn trẻ nữa.
Lục u nói nhỏ: “Mẹ, con đã thử rồi! Không phải anh ấy thì cũng không thế là người khác! Nếu anh ấy phụ lòng con, con có thế chấp nhận…”