Lục u định phủ nhận, bởi vì cô và Diệp Bạch cũng không có danh phận gì.
Nhưng Lục Thước là ai?
Anh ấy không thèm tin mấy chuyện ma quỷ của cô.
Huống hồ, lúc này có tiếng xe ô tô vang lên ngoài sân, Lục Khiêm kêu người giúp việc ra xem, người giúp việc ra xem xong quay lại, cười tủm tỉm rồi nói: “Là cậu cả cho người đưa quà năm mới tới, đầy đủ tất cả mọi thứ.”
Lục Thước đi xuống lầu, buông Tiểu Lục Hồi xuống, nhẹ giọng nói: “Tìm anh chị chơi đi.”
Tiếu Lục Hồi lập tức chạy đi mất tiêu.
Chờ cô bé rời đi, Lục Thước mới cười lạnh ra tiếng: “Cậu cả từ đáu ra?”
Người giúp việc không dám lên tiếng.
Lúc này Lục Huân vội vã xuống lầu, cô ấy hiểu tính cách của Lục Thước nhất, cắn môi kéo cánh tay anh, nhỏ giọng nói: “Vất vả lắm người ta mới trở về, lại còn là Tết nhất, anh đừng nói mấy lời như vậy!”