Lục U ngồi ở ghế đổi diện, dựa vào lưng ghế nhìn ra bên ngoài xe.
“Suy nghĩ gì vậy?” Diệp Bạch hỏi cô.
Lục u xoay người lại nhìn anh, giọng nói nhẹ nhàng: “Đang nghĩ xem bao giờ thì anh về.”
Diệp Bạch không nói gì,
Nhưng trong lòng anh lại cực kỳ mềm mại.
Tới sân bay, lúc anh cầm vé máy bay đi qua cửa kiểm tra an ninh, bổng nhiên anh xoay người, ôm chặt Lục u và cỏ bé vào trong lòng ngực, anh dịu dàng nói: “Ngày mồng bốn anh trở về! Lục u… Anh sẽ nhanh chóng trở về”
Lục u không nói.
Thật lâu sau, cô “ừ” một tiếng: “Thời gian không còn sớm, nên vào đăng ký.”
Diệp Bạch lại bế Tiểu Lục Hồi lên hôn mấy cái, lúc này mới không nỡ mà rời đi.