Lòng Diệp Bạch trở nên mềm mại, anh “ừ”
một tiếng: “Được rồi! Anh đi về trước, nghỉ ngơi sớm đi.”
Lục u nhìn anh lên xe, nhìn anh rời đi.
Ban đêm, cô có một giấc mơ, mơ thấy những ngày tháng bọn họ sổng cùng nhau ở chung cư.
Nhìn điện thoại, chưa đến bốn giờ sáng.
Diệp Bạch gửi tin nhắn cho cô, là một bức ảnh… Anh đan một chiếc võng thủ công cho Tiểu Lục Hồi, đã làm xong xuôi, đặt ở trên ban công của chung cư.
Lục u chỉ im lặng mà nhìn, đáy lòng mềm mại.
Nhưng cô không trả lời tin nhắn của anh, cô cũng không cho anh cơ hội, nói lời quay lại. Bọn họ cứ ở chung với nhau như thế, không nóng không lạnh, không mặn không nhạt.