Cuối cùng, Diệp Bạch vẫn đưa cô trở về.
Có lẽ bởi vì tâm trạng của hai người khác nhau.
Không khí bên trong xe trở nên khác lạ, rất vi diệu, khó có thể miêu tả được bầu không khí này, cũng chỉ có một đôi nam nữ từng trải mới có thể cảm giác được.
Xe dừng lại bên ngoài biệt thự của Lục u.
Lục u đang định mở cửa xe lại phát hiện xe đã bị khóa lại từ bên trong, cô nghiêng người nhìn về phía Diệp Bạch.
Diệp Bạch im lặng nhìn cô: “Nhiệt độ bên ngoài khá thấp, đế anh lái xe vào bên trong… Không phải Tiểu Lục Hồi không ở nhà sao? Như vậy em cũng không cần phải lo lắng việc anh tiếp xúc quá nhiều với con bé, ảnh hưởng tới tuối thơ của con.”
Lời này như đang hóa giải bầu không khí rồi lại mang tính công kích, thật ra lại có chút ý muốn thử.
Lục u rũ mắt: “Anh không cần nói bóng gió như vậy.”