Đôi mắt Diệp Bạch hơi đỏ lên, anh day mi tâm ngồi lại cạnh cô, hơi nghiêng đầu.
Lục u cầm điều khiến chuyển kênh.
Nhưng có người đã bắt lấy tay cô, cô nghiêng người thì bắt gặp ánh mắt của Diệp Bạch… Anh đang nhìn cô chăm chú, Lục u buông túi đồ ăn vặt xuống: “Xong việc rồi?”
Anh mất tập trung ừ một tiếng.
Ngay lập tức, anh bế cô vào lòng, để hai chân thon dài của cô mở ra vòng qua eo anh, tư thế này thật sự quá xấu hổ, nhưng Lục u không có cơ hội phản kháng nào… Diệp Bạch đã cúi đâu hôn cô.
Động tác của anh cực kỳ gấp gáp, không có dạo đầu gì.
Anh vừa hôn vừa sờ, vừa chiếm lấy cô.
Khi cơ thể hai người dán liền vào nhau, anh nhìn thẳng vào mắt cô, thấp giọng hỏi: “Thích dịu dàng hay là thích mạnh bạo hơn?”