Diệp Bạch vừa dừng xe.
Cửa kính xe hạ xuống, anh đối mắt với Lục u.
Anh nhìn cô, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng nói: “Lên xe!”
Nói xong, chờ một lúc lâu mà Lục u cũng không động đậy, anh bèn mở cửa xuống xe đi đến trước mặt cô… Anh nhẹ nhàng cầm lấy túi thế thao trong tay cô, ánh mắt sâu thẳm: “Sao mấy hôm nay lại tránh anh?”
“Tỏi không có tránh mặt anh!”
“Không cần thiết phải làm vậy!”
Lục u thản nhiên nói xong, thấy Diệp Bạch đã cất túi của mình vào cốp xe.
Cô không nói gì, chỉ tự mở cửa xe ngồi vào ghế phó lái.