“Bên ngoài cũng nhiều đàn ông như vậy,
không thấy em đặc biệt thích aỉ cả.”
Diệp Bạch nhìn cô chăm chú: “Vậy em có thừa nhận tối qua em đã cảm thấy rất thoải mái không?”
Lục u cũng không phủ nhận nữa: “Tôi thừa nhận, đúng thật là rất thoải mái!”
Diệp Bạch buông con dao trong tay xuống, dùng khăn giấy lau tay, thong thả nói: “Vậy chắc là em không phiền, khi nào chúng ta có nhu cầu thì thỏa mãn người kia một chút!”
“Phiền!”
Lục u cũng đặt ly sữa trong tay xuống: “Tổng Giám đổc Diệp, cảm ơn anh đã chiêu đãi tối qua, tôi đi trước!”
Diệp Bạch bắt lấy tay cô: “Em vội thế? Sao nào, còn muốn đi xem mắt nữa à?”
Lục U nhếch mép cười lạnh.
Cô không phủ nhận: “Đúng vậy? Không được sao? Diệp Bạch, đừng nghĩ anh vừa ngủ với tôi xong thì có thế can thiệp vào chuyện riêng tư của tôi. Sau này tồi có đi xem mắt, anh vui lòng đừng xuất hiện nữa, bớt phá chuyện tốt của tôi đi”