Nhưng cô đang bị anh ôm trong lòng, chẳng mấy chốc mà đã mất sức duỗi chân… Cô tựa vào vai anh, không nhịn được mà cắn lên vai anh một cái, khó khăn nức nở mấy tiếng.
Ánh mắt Diệp Bạch tối đi.
Anh cúi đầu, ghé vào tài cô thì thầm: “Nếu thoải mái thì cứ kêu lên đi!”
Lục u thở hổn hển mắng: “Đồ khốn!”
Diệp Bạch nở nụ cười thật trầm, anh đấy cô vào điểm mù của camera giám sát, dùng ngón tay thon dài xấu xa vuốt ve môi cô, không nhanh không chậm…
Lục u không thế tránh thoát, mắt cô đỏ lên nhắc lại một lần nữa: “Diệp Bạch, đồ khốn nhà anh!”
Diệp Bạch không nói gì.
Lúc này, thang máy đã lên tới tầng cao nhất, coi ngươi đen láy của anh nhìn chằm chằm cô một lát rồi lại bế cô ra ngoài, vài giây sau, anh mở cửa căn hộ.