Lục u chỉ chuếnh choáng say.
Khi phát hiện ra nơi đây là dưới lầu căn hộ trước đây, cô nhìn về phía ghế lái trước mặt mình, quả nhiên… không phải là tài xế của cô mà là Diệp Bạch.
Diệp Bạch…
Lục u tựa vào lưng ghế mềm mại, khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn sang một bên… Nhìn lá cây xào xạc trong bóng đêm, nhìn ánh trăng mờ ảo trên cao.
Thật lâu sau, Diệp Bạch mới nói: “Tỉnh rượu chưa?”
Lục u hỏi anh: “Anh có ý gì? Diệp Bạch, anh chở tôi đến đây là có ý gì? Anh cho rằng chở tôi đến đây có thế khiến tôi tức cảnh sinh tình mà yêu lại anh như trước đây sao? Chúng ta đã kết thúc rồi, tôi đã nói rõ chuyện này rồi mà! Tôi phải làm thế nào anh mới không tiếp tục dây dưa nữa đây? Có phải tôi phải… kết hôn anh mới vừa lòng hay không?”