Cô bé giẫm lên đôi giày da nhỏ, tiếp tục lắc lư trên thân ngựa, có vẻ thích lắm.
Trên người chú ngựa gổ khoét nhiều lổ, xâu chuỗi rất nhiều vỏ sò nhỏ xinh xắn, Diệp Bạch còn mài nhẵn mép cho từng con đế trẻ con chơi không bị chọc vào.
Đúng là được làm rất kỳ công, cũng rất chu đáo.
Lục u lại xoa đầu con gái mình.
Tiểu Lục Hồi cảm thấy vui sướng.
Cô bé hỏi mẹ: “Ngày mai chú Diệp sẽ đến nữa đúng không ạ?”
Lục u xót xa trong lòng, Tiểu Lục Hồi vẫn
còn nhỏ, cô không thế giải thích mối quan hệ rối tung giữa mình và Diệp Bạch cho cô bé biết được… Cô chỉ có thể nói với con gái: “Chú Diệp phải đi công tác rồi, có thể thời gian tới chú không qua đây được đâu.”
Cô bé thở dài một tiếng.