Lục u làm gì có thời gian để hoài niệm chuyện xưa, chỉ một giây sau đó, Diệp Bạch đã ép cô vào ván cửa, anh cúi đầu hôn cô, nụ hôn gấp gáp vồn vã như thể đang muốn chứng minh điều gì đó.
Cô không chịu mở miệng, anh bèn nhéo nhẹ cằm cô, bắt cô phải mở miệng tiếp nhận anh.
Hai người hôn một lúc lâu, nhưng Lục u không hề đáp lại nụ hôn này.
Diệp Bạch dựa vào bên cổ cô thở hốn hển, thật lâu sau mới nhẹ ngước mắt lên nhìn cô, giọng khàn khàn nói: “Lục u, đế anh giải thích, anh thật sự không có gì với cô ấy cả! Em có thể hỏi anh…”
“Hỏi anh cái gì?”
Cơ thể Lục u dựa vào ván cửa, cò nhẹ nhàng
mỉm cười, nụ cười lộ vẻ thê lương.
“Diệp Bạch, khi đi anh nói chỉ đi năm ngày! Nhưng anh lại đi gần năm mươi ngày, ở đó, anh không chỉ an ủi bố Gina mà còn an ủi Gina, chăm sóc cô ta cả về tinh thần lần thể chất… Diệp Bạch, anh có thế đi chăm sóc một người phụ nữ mà anh cho là hai người không có gì, vậy thì tại sao tôi lại không thế đi xem mắt?”