Sau đó, nó liền chạy như điên ra ngoài, sủa ầm ĩ trước chiếc Bentley kia.
Gâu gâu gâu gâu gâu….
Diệp Bạch xuống xe, đưa tay sờ đầu con chó, Đa Đa nhảy lên nhảy xuống không cho anh chạm vào… rõ ràng là đang tức giận!
Lục U ngồi ở ghế sau, bế Tiếu Lục Hồi xuống xe.
Tiểu Lục Hồi đã chạy tới, dẫn chó đi, chú chó ngẩng cao đầu bước đi, trông rất kiêu ngạo.
Lục u quay lại nhìn Diệp Bạch.
Lúc này trời đã chạng vạng, hoàng hôn buông xuống trong sân.
Hoàng hòn phủ bóng lên sườn mặt của hai người, khiến khuôn mặt cả hai trông thâm trầm hơn bình thường, Lục u khẽ nói: “Cảm ơn anh đã đưa bọn tôi về.”