Lục u cúi đầu, nhìn tin nhắn thật lâu.
Chỉ vài chữ đơn giản này, cô từng trông mong tận mấy năm.
Chỉ vài chữ đơn giản này, cô phải trông mong hơn một tháng qua.
Cuối cùng cô cũng chờ được, nhưng đã không còn cảm giác vui mừng nữa… Cô không trả lời, bởi vì không biết phải trả lời anh như thế nào, chẳng lẽ cô lại đi hỏi anh bệnh tình của Gina thế nào rồi?
Lục u thả điện thoại di động xuống, còn ngấn ngơ trong chốc lát mới khởi động xe.
Cô vẫn làm theo kế hoạch ban đầu, dẫn Tiểu Lục Hồi đi phỏng vấn.
Theo lý mà nói, Tiểu Lục Hồi vẫn còn quá nhỏ, nhưng vị giáo viên ở trường quá thích cô bé, không chịu nổi trước vẻ xinh đẹp đáng yêu còn biết làm nũng của cô bé nên nhanh chóng quyết định nhận vào.
Hình như Tiểu Lục Hồi cũng biết mình rất được người khác yêu thích, khi rời đi, cô bé nắm lấy ngón tay mẹ, mềm giọng nói hẹn gặp lại thật ngọt ngào, làm cho các giáo viên nữ ở trường đều nhũn tim.