Lục U hơi giật mình.
Nhưng cô vẫn bước đến bồn rửa tay, vặn vòi nước màu vàng, rửa tay chậm rãi.
Sau khi rửa xong, cô ngước mắt lên.
Ánh mắt cô và Chương Bách Ngôn giao nhau trong gương.
Lục U khẽ mỉm cười: 'Đã lâu không gặp!"
So với thái độ bình tĩnh thản nhiên của cô, Chương Bách Ngôn có vẻ cực kỳ để ý... Anh ta nhìn chằm chằm mặt cô, nhận ra nét tiều tụy không thể che giấu
được của cô dù đã có lớp trang điểm tỉnh xảo.
Rõ ràng Chương Bách Ngôn cũng biết vì Diệp Bạch nên cố trở nên hốc hác đến mức này.