Anh sờ soạng lấy hộp thuốc lá trong túi ra, châm lửa rít một hơi, nhẹ giọng nói: "Gina bị bệnh rất nặng, chỉ sống được một hai năm nữa, cho nên trước giờ anh vẫn luôn dung túng cho cô ấy hơn người khác."
Anh nói xin lỗi với cô.
Mặc dù Lục U nghe xong cũng thấy ngạc nhiên, nhưng cô vẫn giữ được lý trí, cô không có lòng tốt tới mức để Diệp Bạch chăm sóc Gina, bởi vì tình cảm vốn là thứ ích kỷ, nếu thật sự phải lựa chọn... thì Diệp Bạch mới là người nên đưa ra quyết định.
Lục U chỉnh lại quần áo rồi đứng dậy.
Diệp Bạch bắt lấy cổ tay cô, thấp giọng nói: "Anh không thích cô ấy!"
Lục U cười nhạt: "Tôi tin anh!"
Nhưng đều là người trưởng thành cả rồi, cô cũng tin rằng có nhiều chuyện Diệp Bạch không thể điều khiển được, ví dụ như mềm lòng... Gina vừa trẻ tuổi xinh đẹp, vừa toàn tâm toàn ý thích anh, đàn ông mềm lòng trước tình huống như vậy cũng là chuyện Lục U có thể hiểu được.