Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Lục U còn chưa kịp nói gì, Diệp Bạch đã cúi đầu hôn cô...
Chiếc áo choàng tuột xuống khỏi đầu vai cô.
Vạt áo như những áng mây chồng chất trên sô pha, sau đó cơ thể của cô bị đẩy ngã lên đó, mái tóc đen ẩn hiện giữa những đường nét hoa văn tối màu càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng nõn như tuyết của cô.
Một tay Diệp Bạch giữ lấy cần cổ mảnh mai của cô, hôn môi cô.
Anh dùng một tay khác cởi nút áo cô.