Lục Thước tự biết mình không phải một người rộng lượng.
Nếu là bình thường, Diệp Bạch mà phụ Lục U, anh ấy chắc chắn sẽ đánh Diệp Bạch một trận.
Tựa như lúc trước, giống khi Hoắc Doãn Tư mỗi ngày đều muốn đập Trương Sùng Quang một trận, nhưng... Diệp Bạch với Lục U không giống vậy, anh ấy có thể nhìn ra Diệp Bạch yêu Lục U, hơn nữa Diệp Bạch cũng biết quay đầu.
Lục Thước rũ mắt: Có cái gì có thể so sự thảm thiết với cái chết đâu!
Đợi khi Lục Huân đi ra, Diệp Bạch đã xuống lầu ngồi vào trong xe, chuẩn bị rời đi.
Lục Thước nghiêng đầu nhìn vợ mình, một tay ôm cô, cằm chống đỉnh đầu cô nhẹ cười: “Lục Huân, lão Bạch của em lại nghênh ngang vào nhà, vui không? Về sau em có thể thường xuyên nhìn thấy lão Bạch của em rồi?”
Dưới ánh sáng mịt mờ, mặt Lục Huân nghẹn đỏ bừng.
Tuy đã có tuổi rồi nhưng cô vẫn không quen nổi trò đùa tình thú giữa vợ. chồng.