Tiểu Lục Hồi bình thường ngủ rất say, nhưng đêm nay lại ngoài ý muốn tỉnh †áo hơn, cô bé lầm bầm trở mình, cặp mắt đen nhánh như quả nho nhìn thẳng Diệp Bạch.
Bé con cứ ngây thơ mà nhìn.
Một lát sau, cô bé nghiêng người, vươn bàn tay mữũm mĩm sờ mặt Diệp Bạch.
Mang theo một chút tò mò.
Bàn tay nhỏ nóng hầm hập chạm vào mặt Diệp Bạch, cẩn thận xoa xoa... Chắc là do vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cô bé mơ mơ màng màng mà kêu một tiếng “Bố bố”.
Mắt Diệp Bạch cảm thấy nóng lên, không diễn tả được cảm xúc hiện giờ.
Đứa bé dựa gần anh như vậy, lại không phòng bị mà ôm anh, mềm mại biết bao... là một sinh mệnh nhỏ bé, cũng là sinh mệnh từng bị anh vứt bỏ.