Lục U tưởng anh sẽ để cô đi vào.
Nhưng khi cô vừa mở cửa xe, Diệp Bạch cũng xuống xe từ cửa bên kia, cô đỡ cửa xe nhìn anh trong bóng tối, giọng nói cô đè thấp vì sợ người giúp việc trong nhà nghe thấy: “Diệp Bạch!”
Nơi này là nhà họ Lục, anh trai chị dâu của cô đều ở đây.
Lục U không muốn chuyện này đi quá xa.
Nhưng Diệp Bạch lại rất kiên trì, anh vẫn đi vào... Ngay sau đó, một chiếc áo gió được đặt lên vai cô, anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt còn khó hiểu hơn so với bóng đêm : “Giờ này chắc con ngủ rồi, anh vào xem chút sẽ rời đi ngay.”