Cô đẩy tay anh ra, hạ giọng nói: “Tôi còn có việc! Anh đưa tôi về đi.”
Thật ra cô không ngốc.
Cô có thể cảm nhận được, Diệp Bạch thật sự muốn ở bên cô, nhưng cách anh tán tỉnh cô cũng như cách anh tán tỉnh những cô gái kia vậy, Lục U quen anh nhiều năm như vậy cũng không phải chưa từng thấy qua.
Vì vậy cô có chút khó chịu.
Nhưng cô cũng không hoàn toàn từ chối anh, cô yêu cầu anh đưa cô về...
Đầu là đàn ông, đàn bà đã trưởng thành, có những chuyện không cần nói ra cũng có thể hiểu được.
Diệp Bạch sao có thể không hiểu được! Tất nhiên anh sẽ không đưa cô về, nhưng sẽ lùi một bước.