Bọn họ đã tách ra hai năm rồi.
Hết thảy đều xa lạ, linh hồn xa lạ, thân thể cũng xa lạ, huống chỉ trước kia bọn họ cũng không thật sự phát sinh quan hệ gì.
Diệp Bạch thấy cô như vậy, không nỡ động vào cô.
Anh sờ nhẹ mặt cô, dịu dàng dỗ dành: “Anh không làm nữa, đừng khóc được không?”
Lục U khó chịu rơi nước mắt.
Làm thế nào cũng không ngăn được.
Diệp Bạch hôn đi nước mắt của cô, vừa hôn vừa sờ, làm cô thoải mái... Anh không quan tâm bản thân, cũng chỉ nhìn sắc mặt của cô, Lục U sợ hãi khi anh lại đè cô, anh dịu giọng trấn an cô: “Đừng sợ! Lục U đừng sợ.”