Lục U hỏi xong thì nhìn chằm chằm Diệp Bạch.
Không khí yên ắng lạ thường.
Chỉ có tiếng điều hòa sàn sạt thổi vào cửa chớp, mới năm sáu giây trôi qua mà như cả thế kỷ, cuối cùng Diệp Bạch nhẹ giọng mở miệng: “Không có! Chưa từng có!”
Lục U không nói gì, cô chỉ nhẹ nhàng chớp chớp mắt.
Diệp Bạch tuy từ nhỏ lớn lên cùng cô, nhưng lúc này lại không biết cô đang nghĩ gì.
Thư ký ở bên ngoài gõ cửa: “Tổng Giám đốc Diệp, ngài có điện thoại.”
Ánh mắt Diệp Bạch không di chuyển, vẫn nhìn Lục U, nhưng vẫn nói với người bên ngoài: “Chút nữa tôi sẽ gọi lại.”