Người đi đường qua lại rất nhiều, đều nhìn hai người họ với loại ánh mắt kỳ lạ.
Diệp Bạch ghé vào tai cô, khẽ lẩm bẩm: “Tới công ty được không?”
Anh có chút chuyện quan trọng.
Lục U nhớ tới Gina, cô giãy giụa muốn thoát ra nhưng dường như Diệp Bạch biết cô nghĩ gì, anh hơi dùng sức nhốt cô trong ngực, môi anh đặt bên tai cô: “Gina về nước rồi! Lục U, anh có chuyện muốn nói với em, đi công ty được không? Coi như anh xin em.”
Lục U ngửa đầu nhìn anh.
Diệp Bạch trực tiếp ôm ngang cô, đặt vào trong xe bên đường.
Lục U ngồi vào trong xe, cũng không giấy giụa.
Cô chỉ hơi im lặng.
Diệp Bạch nghiêng người nhìn cô, giọng nói rất nhẹ nhàng: “Tới công ty chờ anh hai tiếng, anh có cuộc họp video quan trọng, sau khi kết thúc thì chúng ta nói chuyện.”