Lục U im lặng nhìn một lát, giao hoa cho người giúp việc: “Cô xử lý một chút đi!”
Người giúp việc biết tâm tư của cô.
Vì thế cười nói: “Đúng lúc tôi thích mùi hương này, thích hợp để trong phòng tôi. Người giúp việc cầm hoa đi.
Lục Thước thu hồi ánh mắt, giơ tay chỉnh lại cà vạt rồi hỏi em gái mình: “Thật sự không tha thứ cho Diệp Bạch à? Thật ra em và anh ta tập trung lại có hai vấn đề, một là tại sao anh ta muốn đề nghị chia tay với em, việc này rất dễ hiểu, chính là do anh ta mong Tiểu Lục Hồi có thể ở cùng với bố ruột của mình! Vấn đề thứ hai, anh cảm thấy điểm quan trọng chính là thân phận của Gina, anh từng điều tra lúc Diệp Bạch rơi xuống biển, bố của Gina đã cứu anh ta.”
Lục U còn chưa nói gì, Lục Thước lại nói “Về việc này, em có thể tự hỏi thử Diệp Bạch, em có thể hỏi anh ta có thích Gina hay không, em hỏi anh ta xem hai người họ có mờ ám hay không, có từng hôn chưa hay thậm chí là từng lên giường chưa... Người trưởng thành rồi, cái gì cũng có thể hỏi!”