Lục U và Lục Huân nói chuyện tới khuya.
Đêm khuya, Lục Huân lặng lẽ trở về, cô sợ quấy rầy Lục Thước, khom lưng vào cửa...
Đèn bật một tiếng liền sáng lên.
Lục Thước dựa vào đầu giường, rõ ràng đang chờ cô.
Lục Huân ngượng ngùng bò lên giường, ngoan ngoãn nằm xuống, phát hiện chồng còn đang nhìn mình bèn dịch lên trên, khuôn mặt nhỏ nhắn dán vào vào cơ bụng anh...
Cẩn thận sờ.
Lục Thước sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, vừa bực vừa buồn cười: “Em đang sợ gì!”
Lục Huân thành thật nói: “Hôm nay anh ăn nhiều hàu sống quá! Em sợ anh không nhịn được! Lục Thước, chúng ta có hai đứa con là Lục Trầm và Lục Từ rồi, em không muốn sinh nữa... Anh không thích đeo cái kia.”