Nhưng trong đầu của anh, chỉ còn lại một ý niệm... Chính là hôn cô.
Anh nắm chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô, cúi đầu hôn môi cô, đương nhiên là Lục U lắc đầu qua lại vì không muốn, không chịu để anh thực hiện được, Diệp Bạch thật sự muốn, anh không quan tâm rồi dùng chút sức lực, nắm cằm cô ép. cô mở đôi môi đỏ mọng ra...
Khi anh ngậm lấy môi cô, tiến quân thần tốc.
Càn quét khắp nơi.
Lục U chống vai anh, giọng nói đứt quãng: “Diệp Bạch... Anh điên rồi!”
“Đúng, anh điên rồi!”
Giọng nói của anh run rẩy, trầm thấp khàn khàn, trộn lẫn với hơi thở nam tính của anh, đủ để làm cho chân người phụ nữ mềm nhữn... Lục U bị nhốt trong lòng anh, cô cảm giác được bàn tay anh lẻn vào trong làn váy tơ tằm của cô.
Dường như anh giống như quá khứ vậy, dùng tay làm cho cô thoải mái.
Bầu trời tỏa ra ánh sáng mờ nhạt,