Chờ mẹ con hai người ra ngoài, bảo mẫu trong nhà đi tới nói: “Diệp... Ngài ấy làm một bàn ăn lớn, bọn trẻ trong nhà đều rất vui vẻ!”
Lục U nhìn một phần cua hoàng đế phô mai đó, trước bàn ăn còn có bảy tám đứa trẻ...
Đương nhiên cô sẽ không mất hứng. Cô giao đứa trẻ cho bảo mẫu: “Chú ý đừng cho con bé ăn sống.”
Bảo mẫu đón Tiểu Lục Hồi, ôi một tiếng, dáng vẻ rất vui, rõ ràng là sợ cô không đồng ý.
Lục U cười nhạt, không nói gì!
Bên ngoài rất nhộn nhịp nhưng cô cũng không có tâm trạng đi tham gia nữa, cô kéo áo choàng trên người lại, đi vòng ra sân sau, cô nghĩ...
Có lẽ Diệp Bạch sẽ có chuyện muốn nói với cô.
Dù sao cũng phải nói rõ ràng thôi!
Quả thật, cô đi một vòng nhỏ quanh sân sau, Diệp Bạch đã theo sau cô nhẹ nhàng gọi: “Lục U.”