Lục U nói xong rồi nhìn ra bên ngoài. Ánh mắt cô vừa vặn chạm mắt với Diệp Bạch. Vì anh đang nhìn cô.
Lục U chỉ nhìn anh hai giây rồi di chuyển ánh mắt, tiếp tục nói vài chuyện cá nhân của phụ nữ với Hoắc Kiều.
Diệp Bạch vẫn nhìn cô. Vài xiên cá chiên nhỏ được ném vào tay anh, Hoắc Doãn Tư hừ nhẹ: “Không
mang đồ ăn theo cũng không trả tiền! Không làm thì không được ăn! Không chỉ cậu, còn có Lục U và Tiểu Lục Hồi ăn nữa, cậu đều phải nướng!”
Diệp Bạch cười nhạt, ngồi nướng cá. Lục Thước bàn chuyện làm ăn với Hoắc Doãn Tư, ngược lại Trương Sùng Quang nghiện con gái, ôm lấy Tiểu Hoäc Tinh... Cô bé vài tuổi ngoan ngoãn ở trong lòng bố, ăn thịt nướng thơm phức.
Thịt đều là Diệp Bạch nướng.
Trương Sùng Quang an ủi anh: “Cậu cũng đừng khó chịu! Đây là quy định ở nơi này, những người tập sự luôn phải vất vả hơn chút, khi hai thằng nhóc Lục. 'Thước và Hoắc Doãn Tư hợp thành nhóm chèn ép người khác... Tốt nhất cậu đừng phản kháng! Phản kháng cũng chẳng ích gì, ý nghĩ xấu trong bụng hai đứa nó đều là người này nhiều hơn người kia!”