Lục Huân vẫn không dám đồng ý với anh. Khi rời đi, đúng lúc Lục Thước tan làm liền đến đón cô ấy.
Nhưng Lục Huân cảm thấy, anh ấy ít nhiều cũng có ý muốn theo dõi. Cho nên lúc ngồi lên xe, cô ấy hơi ngượng ngùng.
Trời tháng chín, Lục Thước cởi áo khoác, chỉ đang mặc chiếc áo sơ mi trắng với quần tây đen... nhìn vẫn đẹp trai như mọi khi.
Lúc anh ấy khởi động xe, hơi nghiêng đầu liếc nhìn vợ. “Em nói gì với Diệp Bạch vậy?”
Lục Huân mạnh dạn phản bác anh ấy: “Anh muốn biết, vừa nãy sao anh không vào hỏi anh ấy?”
Lục Thước tập trung nhìn xe phía trước, im lặng cười một tiếng.
Một lát sau anh ấy mới từ từ nói: “Anh ta đã ly hôn với em gái anh, anh còn sáp lại tới lui với anh ta gì nữa... Em nói mau, nói chuyện gì vậy?”
Lục Huân hiểu tính tình của anh ấy nhất, đấu tranh một hồi mới thành thật nói: “Anh ấy muốn gặp Lục U.”
Cô ấy cho rằng chồng sẽ tức giận. Nhưng Lục Thước nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, cười nói: “Chút chuyện nhỏ này, em là chị dâu mà không sắp xếp được sao? Không phải cuối tuần này có