Trong giọng nói của anh, thậm chí có chút vui mừng.
Lục U dừng lại.
Nhưng cô không quay người lại, cô chỉ thấp giọng lên tiếng: “Tôi nghĩ như thế nào, tôi yêu ai hay không yêu ai, căn bản không phải phạm vi anh suy xétI... Diệp Bạch, một Gina cũng đủ kết thúc mọi chuyện giữa chúng ta.”
Cô nói xong liền rời đi.
Diệp Bạch không rời đi, anh vẫn đứng nơi đó.
Anh thấy Lục U bước về phía biệt thự, nhìn thấy một cô bé đáng yêu chạy từ trong biệt ra, vốn tên là Diệp Hồi, anh thấy Lục U bế đứa bé lên, ôm vào trong ngực hôn một cái.
Anh trông thấy Lục U dường như đang khóc.
Anh nhìn thấy đứa bé hôn lên mặt mẹ một cái...