Bách Ngôn nối lại, nhưng tôi không thể chấp nhận bên cạnh anh có người khác! Anh đã từng nói sẽ không bao giờ khiến tôi phải khổ sở cơ mà.”
“Giữa chúng ta, thật sự không còn gì để nói nữa.”
Lục U nói xong, khẽ lau đuôi mắt.
Cô vẫn muốn khóc, cô không phải là người vô cảm, cũng không phải là người máy.
Lục U rời đi.
Ở cửa thang máy, Diệp Bạch đuổi kịp cô, anh bắt lấy cổ tay của cô, kéo cô vào thang máy... Đây là thang máy riêng của Tổng Giám đốc, không có ai ở bên trong.
Anh kẹp cô vào giữa cơ thể mình và vách tường trong thang máy khiến Lục U không động đậy được, bởi vì chỉ cần di chuyển thì cơ thể của họ lập tức chạm vào nhau.
Điều này khiến cô khó chịu.
“Sao em không lấy con ngựa gỗ đó đi? Có lẽ Diệp Hồi rất thích nó."
Lục U nghe thấy mà hoảng hốt.