Định một tiếng, thang máy đã đến tầng một nhưng Diệp Bạch lại không tránh ra.
Anh cúi đầu nhìn chăm chú người trong lòng.
Giọng Lục U nhẹ nhàng: “Diệp Bạch, tôi hơi hận anh, nhưng tôi càng vui hơn vì anh còn sống!”
Nói xong cô đẩy anh ra, đi ra ngoài mà chẳng hề lưu luyến.
Cô nghĩ, cô còn lời chưa nói với Diệp Bạch, nói cảm ơn anh đã bên cô suốt quãng thời gian dài như vậy... Những ký ức đó thật đẹp, chứng minh bọn họ đã từng yêu nhau.
Ngoại trừ hiện tại, thì quá khứ đã là quá khứ, trước đây vẫn là trước đây.
Mọi thứ đều rất tốt đẹp!
Diệp Bạch nhìn bóng lưng của cô, anh nghĩ, Lục U giống như chú chim nhỏ được anh nuôi lớn, anh luôn bảo vệ cô, yêu cô, nhưng hai năm không có anh ở đây, chú chim nhỏ này đã có thể tự bay lượn một mình.
Anh không biết trong tương lai anh có hối hận hay không.