Trong bóng tối, trên gương mặt của Diệp Bạch có một tia sáng... Anh không quan tâm mà im lặng ngồi đó, lặng lẽ nhớ nhung khoảng thời gian chung sống với Lục U.
Cát Na cẩn thận đẩy cửa ra.
Cô ta lo lắng cho Diệp Bạch.
Nhưng cửa vừa hé, một thứ gì đó lập tức đập về phía cửa, theo đó là giọng nói đầy nghiêm nghị của người đàn ông: "Cút!"
Cát Na ngẩn ngơ, cô ta không thể tin được đây là Diệp Bạch.
Diệp Bạch chưa từng thô lỗ như vậy.
"Diệp Bạch."
Giọng của cô ta như sắp khóc, lúc trước khi cô khóc, Diệp Bạch sẽ dỗ cô ta... Nhưng lúc này anh lại không hề làm vậy, giọng của anh vẫn đầy sự thô bạo và tức giận: "Cút ra ngoài, nghe thấy chưa!"