Gina đến gần, cô ta ngửa đầu hôn cäm anh: “Diệp Bạch, để em yêu anh được không? Em sẽ làm một người vợ tốt!”
Diệp Bạch đẩy cô ta ra, giọng điệu lạnh nhạt: “Ngày mai tôi sẽ bảo người đưa cô về nước!”
Gina không chịu: “Anh đã đồng ý với bố phải chăm sóc em mà!”
Diệp Bạch rời khỏi phòng bệnh, nói với cô ta một câu: “Chúng ta không có khả năng!”
Chuyện Lục U và Diệp Bạch, từ đầu đến cuối, Lục Thước đều không tham dự. Nếu anh tham dự thì không hay lắm. Vì có Lục Huân kẹp giữa bọn họ, vì lúc Diệp Bạch khó khăn nhất, đã chăm sóc
Lục U rất nhiều năm, giữa bọn họ không chỉ có tình cảm vợ chồng, mà còn là tình thân.
Ngồi vào xe, Lục Thước hỏi: “Chuyển về nhà sao?”
Lục U lắc đầu: “Anh, em muốn ở một mình. Trên đường Vĩnh Hòa có một căn biệt thự khá đẹp, cũng rất yên tĩnh, em muốn đưa Diệp Hồi sang bên đó sống.”
Ngón tay thon dài của Lục Thước khẽ vuốt tay lái, một lúc sau, anh ấy hỏi: “Chương Bách Ngôn đâu, em thật sự không cân nhắc sao?”