Ngón tay Diệp Bạch siết chặt: “Lục U, chúng ta vẫn chưa đến mức đó, anh mới trở về mà”
Lục U ngắt lời anh.
Vừa rồi, cô đã rất bình tĩnh, rất đúng mực, nhưng bây giờ cô không kìm lòng được nữa.
Cô hỏi anh: “Anh cũng năm qua tôi đã trải qua thế nào không, anh có biết tôi đã nhớ anh nhiều thế nào. không? Có người phụ nữ nào có thể chấp nhận việc vừa gặp lại đã biết chồng mình ở bên cạnh một cô gái trẻ, cùng ra cùng vào, đã vậy còn là trai đơn gái chiếc nữa, huống chỉ cô ta còn nói với tôi, muốn tôi giúp cho hai người ở bên nhau! Diệp Bạch, thực ra anh không muốn ở bên cạnh tôi, đáng lẽ anh nên xuất hiện sớm một chút... Cần gì phải để tôi...”
št anh mới trở về sao? Diệp Bạch, anh có biết hai
Cần gì phải để tôi chờ đợi trong vô vọng.
Cần gì phải để tôi ngồi trên chiếc ghế sô pha trong đêm dài đăng đãng, chờ đợi người ấy đột nhiên xuất hiện.