Khi nhắm mắt lại, trong đầu cô toàn là dáng vẻ của Diệp Bạch lúc anh ôm cô gái đó, cô nghĩ, nếu anh thật sự vẫn quan tâm đến cuộc hôn nhân của họ... Ít nhất, khi cô tỉnh lại, anh nên giải thích với cô.
Nhưng, không hề có.
Sáng hôm sau, Lục U đã không còn vấn đề gì nữa, Lục Thước sắp xếp cho cô xuất viện.
Lục U chỉ ở một đêm nên cũng không phải dọn dẹp gì.
Cô ngồi trên ghế sô pha, gửi tin nhắn cho luật sư của mình, bảo anh ta lập một hợp đồng chuyển nhượng cổ phần. Vừa gửi tin nhắn xong, đã có một cô gái xinh đẹp đứng trước cửa, chính là người tên Gina.
Một cái tên rất đáng châm chọc.
Con chó đó của Diệp Bạch cũng tên là Gina, hôm qua cô còn nói một cách hồn nhiên rằng cô muốn làm mẹ của Gina.
Lục U cảm thấy thật mỉa mai. Cô gái trông đơn thuần lương thiện, xinh đẹp như Lục U của mười năm trước.
Thậm chí cô ta còn không tiến vào, chỉ đứng ở cửa, nhỏ giọng nói: “Tôi rất thích Diệp Bạch, tôi biết hai người không sống cùng nhau, nếu chị không yêu anh ấy thì có thể nhường anh ấy lại cho tôi không? Tôi chắc chắn sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt.”