“Bà Diệp! Bà Diệp!”
Bà vú vội vàng gọi y tá tới, đúng lúc đó y tá lại đang tiêm thuốc cho Diệp Bạch, Diệp Bạch vừa nâng mắt lên, đã nhìn thấy Tiểu Diệp Hồi, và... Lục U ngất xỉu trên mặt đất.
Bà vú từng thấy ảnh của anh trong nhà.
Bà ấy cũng ngẩn ngơ trong chốc lát.
Diệp Bạch lập tức buông người trong tay, bước nhanh tới ôm lấy Lục U, vỗ nhẹ vào mặt cô: “Lục UI Lục U...”
Bà vú ở bên cạnh muốn nói rồi lại thôi.
Tiểu Diệp Hồi nước mắt giàn giụa, vùi đầu vào lòng bà vú...
Khi Lục U tỉnh lại, đã là đêm khuya vắng người.
Ánh trăng chiếu vào phòng bệnh lộ vẻ tiêu điều.